Nếu bạn ghé blog này lần đầu, tôi xin được giới thiệu ngắn gọn: tôi là Quyên, thế hệ 9x đầu, hiện làm công việc tư vấn và kinh doanh thời trang công sở cho cả nam và nữ. Nhưng trước khi kể về công việc, tôi muốn kể một chút về hành trình đã đưa tôi tới đây — bởi tôi tin rằng cách một người chọn nghề, chọn sống, luôn có gốc rễ từ những gì họ đã đi qua.
Một tuổi thơ khắt khe và những lần tự đứng dậy
Tôi sinh ra trong một gia đình công chức, được bố mẹ giáo dục khắt khe từ nhỏ. Thú thật, hồi ấy sự nghiêm khắc đó khiến tôi thấy xa cách. Tôi chưa hiểu được dụng ý sâu xa phía sau những quy tắc, những kỳ vọng, nên phần nhiều tôi chỉ thấy áp lực.
Lên cấp ba, tôi đi học xa nhà. Cảm giác đầu tiên, lạ thay, lại là niềm vui — vui vì được thoát khỏi khuôn khổ gia đình. Nhưng rồi những va chạm xã hội đầu đời ập đến: bỡ ngỡ, sợ hãi, lo lắng đủ cả. Tôi vẫn cố gắng giấu, không để gia đình biết mình đang chật vật.
Năm đó tôi trượt trường chuyên. Điều đặc biệt là bố mẹ vẫn cho tôi ở trong khuôn viên trường chuyên. Mỗi sáng, các bạn học chuyên hồ hởi bước vào cổng, còn tôi thì cắm mặt đi ra. Cái cảm giác chông chênh, e ngại ấy — nếu kể lại bây giờ nghe có vẻ nhỏ, nhưng với một đứa trẻ mười mấy tuổi, nó đủ lớn để khiến tôi quyết tâm. Chính những ngày tháng đó đã đẩy tôi vào việc học hành và trau dồi bản thân thật nghiêm túc, chuẩn bị cho kỳ thi đại học sau này. Tôi học được một điều sớm hơn nhiều bạn cùng trang lứa: khi thấy mình đang ở phía sau, cách duy nhất là lặng lẽ đi tới.

Những chuyến đi dạy tôi cách hiểu con người
Tôi đỗ Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Ra trường, tôi làm việc tại một viện nghiên cứu, tham gia các dự án cấp nhà nước, cấp bộ. Tôi may mắn được đi nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người.
Nhưng đó không phải là những chuyến du lịch. Đó là những chuyến đi điền dã dân tộc học — đi thật xa, ở thật lâu, tới mọi miền đất nước. Từ nông thôn tới thành thị, từ biên giới tới hải đảo, tôi được gặp gỡ, trò chuyện và sống cùng người dân ở những nơi mình đặt chân đến. Vốn kiến thức của tôi về văn hóa, xã hội, về sinh kế và thực tế đời sống, cứ thế mà dày lên qua từng chuyến đi.
Sau này, nhiều người hay nói tôi khéo léo, tinh tế. Thật ra tôi không nghĩ đó là năng khiếu trời cho. Cách tôi ứng xử hằng ngày được hình thành từ chính những tháng ngày rong ruổi khắp nơi và gặp gỡ đủ loại người ấy. Đó là bài học của trường đại học, nhưng nhiều hơn cả, là bài học của trường đời. Tôi tin rằng muốn hiểu một con người — dù là khách hàng hay bạn đồng nghiệp — thì trước hết phải chịu quan sát và chịu lắng nghe. Kỹ năng “đọc người” của tôi bắt nguồn từ đó.
Bước ngoặt: rời nhà nước, tìm lại chính mình
Mọi việc lúc ấy diễn ra rất suôn sẻ. Tôi lập gia đình, học lên thạc sĩ. Nhìn từ bên ngoài, đó là một lộ trình đẹp và đáng mơ ước. Nhưng khi đã đi hết chặng ấy, tôi lại thấy có điều gì đó không thật sự là mình mong muốn. Thế là tôi nghỉ việc và về quê sinh sống.
Rồi đến giai đoạn dài của Covid, và tôi sinh con. Sau tất cả những xáo trộn đó, tôi bắt đầu lại — lần này với công việc quản lý các cửa hàng thời trang công sở mà tôi là cổ đông.
Tôi sẽ không tô hồng giai đoạn này. Khó khăn ập đến từ mọi phía. Một công việc đòi hỏi những kỹ năng hoàn toàn mới, những con người mới, một môi trường sống mới. Vì chưa có kinh nghiệm quản lý, tôi vấp phải mâu thuẫn và khoảng cách với mọi người, và những căng thẳng ấy ảnh hưởng tới cả gia đình.
Tôi chưa bao giờ quên sự phản kháng của một loạt nhân viên trong những ngày đầu. Chưa quên cái cảm giác bỡ ngỡ khi tiếp khách, những cuộc họp dài, những lần về nhà kiệt sức, những đêm mất ngủ. Nhưng chính trong những ngày khó nhất đó, tôi đưa ra một quyết định giản dị: cứ sống là mình, và cứ tiếp tục đi sâu vào lĩnh vực này.
Không lâu sau, mọi thứ dần ổn định. Tôi có được sự đồng hành và ủng hộ của nhân viên, công việc trở nên quen tay, mọi thứ vào guồng.
Nhiều người thắc mắc vì sao tôi lại rời công việc nhà nước để ra ngoài kinh doanh. Bố mẹ hai bên cũng phản đối chuyện tôi “đi bán hàng”. Đã có lúc chính tôi cũng không hiểu rõ bản thân mình. Nhưng có một điều tôi biết chắc: tôi không muốn làm việc trong một môi trường quá bó buộc khuôn phép. Tôi muốn được chủ động, muốn tạo ra giá trị và thu nhập xứng đáng trong khoảng thời gian ngắn hơn. Và để có điều đó, tôi buộc phải thay đổi. Nhìn lại, tôi không hối tiếc.
Vì sao tôi chọn nghề làm đẹp cho người
Quan điểm của tôi rất đơn giản: không quan trọng bạn làm nghề gì. Miễn là nghề đó không vi phạm đạo đức và không vi phạm pháp luật, thì đều là những nghề đáng làm và đáng được tôn trọng.
Huống chi, nghề của tôi lại là nghề làm đẹp cho người. Tôi thấy mình may mắn. Công việc mỗi ngày cho phép tôi tư vấn, và nghiên cứu ra những sản phẩm hữu ích nhất cho khách hàng. Tôi được chia sẻ với họ về chất liệu, về kiểu dáng, về phong cách — những thứ tưởng nhỏ nhưng lại chạm tới sự tự tin của một con người khi bước ra ngoài.
Tôi không tin vào việc mua thật nhiều rồi để đó. Tôi tin vào việc mặc ít đi nhưng mặc đẹp hơn: một vài món cơ bản, chất lượng tốt, không lỗi mốt, phối được với nhau theo nhiều cách. Có lẽ đây là chỗ mà nền tảng nghiên cứu ngày xưa và công việc bán hàng hôm nay của tôi gặp nhau — cùng hướng về sự tinh gọn, thực chất và bền lâu, thay vì chạy theo cái nhất thời.
Tôi cũng mang theo thói quen cũ vào nghề mới: tự tay kiểm tra chất vải, xem đường may, quan sát khách để hiểu điều họ thật sự cần chứ không phải điều họ nói ra. Với tôi, tư vấn tốt không phải là bán được nhiều nhất, mà là giúp khách chọn đúng thứ hợp với họ nhất.

Blog này là gì, và bạn sẽ nhận được gì
Blog này là nơi tôi ngồi lại và viết ra những gì mình đã học được — sau nhiều năm quan sát hàng nghìn khách hàng, sau những chuyến đi dài, và sau cả những lần vấp ngã trong kinh doanh.
Ở đây, bạn sẽ tìm thấy những bài viết về cách chọn trang phục công sở sao cho vừa chỉn chu vừa thoải mái; cách xây một tủ đồ tinh gọn mà vẫn phối được nhiều bộ; cách nhìn ra chất liệu tốt và kiểu dáng phù hợp với vóc dáng cũng như công việc của mình. Tôi viết bằng đúng con người tôi — rõ ràng, thẳng thắn, không hoa mỹ — và bằng những gì tôi thật sự làm mỗi ngày với khách của mình.
Đôi lời kết
Nếu có một điều tôi muốn bạn mang theo sau khi đọc những dòng này, thì đó là: hành trình của mỗi người không cần phải giống ai cả. Tôi đã đi từ một cô bé bị kỳ vọng ràng buộc, tới một người làm nghiên cứu, rồi rẽ ngang sang kinh doanh thời trang — một lối đi mà nhiều người quanh tôi từng phản đối. Nhưng chính khi dám sống thật với mình, tôi mới tìm được công việc khiến mình thấy có ích và thấy vui.
Tôi mong blog này không chỉ giúp bạn mặc đẹp hơn, mà còn giúp bạn thấy rằng làm đẹp cho bản thân là một cách tử tế để tôn trọng chính mình. Cảm ơn bạn đã đọc tới đây. Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào về trang phục, về phong cách, hay chỉ đơn giản muốn trò chuyện, tôi luôn sẵn lòng lắng nghe — bởi suy cho cùng, mọi thứ tôi làm đều bắt đầu từ việc chịu hiểu một con người.
— Hoàng Quyên